TÌNH YÊU SÁM HỐI

SUY NIỆM TIN MỪNG

CHÚA NHẬT III MÙA CHAY, NĂM C

(Lc 13, 1-9)

       Đức cố Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn văn Thuận đã nói: “Vị thánh nào cũng có một quá khứ, và người tội lỗi nào cũng có một tương lai. Quá khứ là dĩ vãng yếu đuối. Tương lai là ngày mai tốt hơn, thánh thiện. Nhưng sự khác biệt giữa thánh nhân và người tội lỗi chính là sự sám hối, lòng ăn năn”. Giữa cuộc sống đầy dẫy những bất công, bon chen, sự ồn ào, náo nhiệt, con người luôn phải đối mặt với những thách thức, những lo lắng trần tục và cả những áng mây đen của thế giới vô thần, sự tranh chấp, chiến tranh loạn lạc đã và đang dần phủ kín những giá trị tốt đẹp của con người. Chúng ta không thể thoát ra khỏi được, nếu không biết đón nhận tình yêu của Chúa và sự sám hối quay trở về với thực tại của cõi lòng mình.

      Khi biết nhận ra sai lầm, thiếu sót của mình, để nói lời xin lỗi và quyết tâm sửa sai, nó không hề làm suy giảm phẩm giá của ta, nhưng ngược lại làm tăng thêm giá trị cho con người. Bản thân ta dám nhìn nhận sai lầm thuộc về mình đã là điều khó, sám hối và sửa chữa sai lầm lại là điều khó hơn, nhất là khi người đó là Bề trên, là người lớn hoặc có một địa vị nào đó trong xã hội. Đã có những người biết mình sai lầm mà không dám nhận lỗi, hoặc nếu phải nhận lỗi thì cũng tìm cách chống chữa cách này cách khác, hoặc miễn cưỡng nhận khuyết điểm để cho được việc lớn hơn.

      Sám hối không chỉ là công việc dừng chân trên con đường tội lỗi, nhưng còn là một ý thức về thời điểm của tình yêu và hồng ân: “Đây là lúc thuận tiện, đây là ngày cứu độ”. Vì sám hối là ta đón nhận được thời điểm của tình yêu thương, thay đổi từ suy nghĩ đến hành động, vì chỉ khi chúng ta chấp nhận thay đổi quan điểm, suy nghĩ của mình theo chiều hướng tốt thì chúng ta mới có thể đi đến những hành động tốt được.

      Tại sao chúng ta phải sám hối? Chúng ta được mời gọi sám hối, vì Ngài không thể làm ngơ khi thấy chúng ta đang bị sự trói buộc của tội lỗi và làm nô lệ cho ma quỷ, và Ngài muốn ra tay cứu độ chúng ta, bằng tất cả tình yêu của Ngài, với một điều kiện là chúng ta phải nắm lấy tay Ngài và trở về. Mùa chay, mùa hối thúc chúng ta khiêm nhường thú nhận tội lỗi đã phạm mà ăn năn trở về với Chúa. Trở về để hưởng sự tha thứ.

       Chính vì thế, cứ mỗi năm Giáo Hội lại dành riêng Mùa chay thánh để thôi thúc, mời gọi chúng ta hoán cải, sám hối, thành tâm trở về với Chúa. Và chúng ta sẽ thay đổi đời sống, đón nhận niềm vui khi để cho Chúa làm chủ cuộc đời mình: “Trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn” (Lc 15 ,7).

       Thật vậy, Thiên Chúa không ngừng vun xới, chăm bón chúng ta bằng ân sủng và tình thương của Ngài, như trồng cây nho quý. Thiên Chúa kỳ vọng nơi chúng ta sinh nhiều hoa trái là những nhân đức, những việc tốt lành, nhưng trong thực tế, mỗi người chúng ta hồi tâm xét mình lại trong đời sống đức tin, thời gian có qua đi, ân sủng và tình thương Chúa luôn ấp ủ, thế nhưng chúng ta có nỗ lực cộng tác với ơn Chúa, làm cho những nén bạc Chúa trao sinh hoa kết trái như lòng Chúa mong ước không?

     Dụ ngôn cây vả trong Tin Mừng Chúa Nhật III Mùa Chay Năm C, Chúa Giêsu nói đến: Người kia có một cây vả trồng trong vườn, đã ba năm ông chủ đến tìm trái, mà chỉ thấy toàn những cành lá xum xuê, ông ra lệnh cho đầy tớ chặt nó đi. Nhưng người làm vườn đã xin gia hạn cho nó một năm nữa hy vọng nó sẽ ra trái, nếu không, ông sẽ chặt nó đi.

     Với phép ẩn dụ, Đức Giêsu là người thợ, cây vả là chúng ta. Đức Giêsu luôn chờ đợi sự trở lại của những tâm hồn khiếm khuyết, tâm hồn đang thất vọng, khô khan và những tâm hồn đang mang ách nặng nề của thế gian. Bởi vậy, Ngài không ngừng cuốc xới, nhổ cỏ và bón phân cho ta qua Lời Chúa, lời giảng dạy và nhất là chính con người của Ngài nơi bí tích Thánh Thể.

     Cây muốn ra trái, trước hết phải được chăm sóc, vun xới, làm sạch cỏ dại, cây cỏ dại bên cạnh cây vả đang chiếm đất, hay cỏ dại đang leo lên thân cây. Tuy cỏ dại nhỏ bé nhưng là tác hại gây cho sức sống của cây, khiến cây không thể ra hoa kết trái. Có những cây ở trong tình trạng an toàn, lá xanh mơn mởn nhưng vẫn không sinh trái nên phải chặt nó đi.

     Thế nên, việc sám hối không dừng lại ở sự trở về hay chỉ sửa chữa những tội lỗi của mình, nhưng là tô điểm cho mình bằng những hành động yêu thương, chia sẻ với mọi người xung quanh. Đó là những hành động bắt đầu lại cuộc sống mới, cuộc sống yêu thương. Chúa không đến để nhìn một cái cây được quét trơn bóng bởi những vẻ đẹp thế gian, Ngài đến để tìm hoa quả chính là lối sống tốt đẹp với Thiên Chúa và tha nhân.

      Tuy vậy, Thiên Chúa luôn kiên nhẫn chờ đợi chúng ta sinh những hoa trái tốt lành trong đời sống, Thiên Chúa cũng cho con người nhiều cơ hội để sám hối và sinh hoa trái, giống như ông chủ chờ đợi hoa trái ở cây vả đã ba năm. Tuy nhiên sự kiên nhẫn của Thiên Chúa cũng có giới hạn, nếu mỗi người không biết nắm bắt cơ hội Chúa cho để sinh trái thì Thiên Chúa là ông chủ sẽ loại bỏ chúng ta, sẽ chặt đi và ném vào lò lửa.

       Như vậy, mỗi người chúng ta cần nhìn lại thực trạng cuộc sống bản thân, để xem mình có sinh hoa kết trái hay không. Thiên Chúa bao dung và yêu thương chúng ta, nhưng lắm lúc chúng ta lại khắt khe và hẹp hòi trong cách đối xử với nhau. Thiên Chúa không muốn chúng ta làm những việc đạo đức cách miễn cưỡng, sám hối sửa minh bề ngoài, nhưng yêu thương phải được đáp trả bằng yêu thương.

     Sống yêu thương như Chúa đã yêu thương, đó mới là hoán cải thật lòng, là sám hối cụ thể trong đời thường, thể hiện trong tình thương tha nhân, quan tâm đến người khác, tinh thần trách nhiệm, tình liên đới và giúp đỡ cụ thể. Và để sống trọn vẹn tình thương ấy, đôi khi chúng ta phải sửa đổi cách sống, nhất là tính ích kỷ và lòng ham muốn hưởng thụ, để trở về với tình yêu của Chúa với con tim khiêm nhường sám hối.

Nt: Lặng Thầm, Fmsr.

Check Also

Gặp gỡ Chúa trong sự tĩnh lặng của tâm hồn mình

Gặp gỡ Chúa trong sự tĩnh lặng của tâm hồn mình Linh mục Phêrô Trần …