ĐƯỢC LỚN LÊN TRONG TÌNH YÊU

SUY NIỆM TIN MỪNG

CHÚA NHẬT XIII THƯỜNG NIÊN A

   Tình yêu luôn làm cho cuộc sống của chúng ta tươi đẹp hơn. Yêu và được yêu là khát vọng của con người. Bất cứ trong mối tương quan tình cảm nào, khi yêu thương thật lòng, chắc hẳn người ta sẽ luôn sẵn sàng hy sinh vì nhau, dù gian khó đến đâu họ vẫn gắn bó keo sơn. Bài Tin Mừng Chúa Nhật XIII TN A hôm nay, xoay quanh một chữ YÊU. Đức Giê-su mời gọi chúng ta yêu: yêu cha mẹ, yêu anh chị em và yêu con cái… nhưng trên hết là phải yêu Ngài hơn tất cả, vì “Ai yêu cha mẹ hơn Thầy thì không xứng với Thầy.

   Tình yêu đòi phải mở cửa lòng tiếp nhận không chỉ chính Chúa, mà là những người được Chúa sai đến, rồi cả những người nghèo hèn bé nhỏ. Tình yêu cha mẹ dành cho con cái là một tình yêu tự nhiên, không cần đền đáp, luôn mong cho con cái được trưởng thành. Dù phải hy sinh, lao nhọc suốt một đời nhưng cha mẹ chẳng than phiền bởi niềm hạnh phúc khi thấy con lớn khôn đã làm tan biến đi tất cả. Con cái đáp lại tình yêu của cha mẹ bằng lòng hiếu thảo cũng là lẽ phải đạo.

   Thế nhưng, cả hai tình yêu trên đều không được lớn hơn tình yêu Chúa Kitô. Chọn Chúa là đi con đường thập giá nhưng nếu không vác thập gái mình mà theo Thầy thì cũng không xứng với Thầy. Vì thế, trả giá cho điều chúng ta chọn lựa luôn là giằng co trong đời sống người môn đệ. Chúng ta muốn sống thiết thân với Thầy Giê-su, muốn sống xứng với điều Thầy đòi hỏi ta cần từ bỏ, xem nhẹ tất cả những gì chúng ta cho là giá trị, là đáng trân quý. Khi đó, chúng ta mới có được trọn vẹn tình yêu của Thầy Giê-su.

   Nếu ta chọn sống theo ý riêng mình, yêu những điều chúng ta ưa thích, thì chắc chắn ta không đi chung đường với Ngài, đường của Thầy Giê-su đi là con đường thập giá, con đường dấn thân quên mình, là con đường không tìm tư lợi cho mình, mà thay vào đó là mang lợi ích cho tha nhân và dẫn đưa mọi người đến cùng Thiên Chúa.

   Lời mời gọi của Thầy Giê-su như là điểm đặt cược cho cuộc đời của mỗi người. Chúng ta được mời gọi hãy cân nhắc trong từng chọn lựa của mình, biết bỏ điều gì nên lấy điều gì, biết điều nào là giá trị tuyệt đối và điều nào ít giá trị hơn. Dẫu biết rằng cuộc đời chúng ta luôn còn đó những chông gai, trắc trở nhưng không vì thế mà ta không chiến đấu, không vượt qua cửa hẹp, không dám hy sinh và từ bỏ.

   Thật vậy, những gian nan ấy là cơ hội để ta gặp gỡ chính Thiên Chúa và cũng là để thanh luyện sự chọn lựa của chúng ta thêm xác thực hơn, để chúng ta đạt tới chính tình yêu vĩnh cửu của Ngài, nhất là được đồng hình đồng dạng với Ngài. Để đón tiếp tất cả những người ta gặp gỡ cách chân thành, ta cần có cung cách hành xử của Thầy Giêsu, nói cách khác là ta phải có văn hóa giống Thầy Giêsu trong mình. Cho ai cái gì không quan trọng cho bằng cách cho. Nếu ta cho với lòng quảng đại và chân thành thì dù chỉ cho một chén nước lã thôi nhưng nhìn nhận họ là anh chị em của ta trong Chúa Kitô, xem họ là môn đệ của Chúa thì ta sẽ đón nhận họ như đón nhận chính Chúa Kitô vậy.

    Hơn nữa, bát nước cho một người bé mọn vì Chúa sẽ chẳng mất phần thưởng. Và kẻ bé mọn thì chung quanh ta có đầy: Những người tàn tật tinh thần và thể xác. Những người nghèo đói tình thương và cơm bánh. Những người bị bỏ rơi và quên lãng. Những người bị hà hiếp và chèn ép. Những trẻ thơ không cha mẹ, không người thân thuộc. Những cô nhi và quả phụ. Những nạn nhân chiến tranh và lòng thù ghét của đồng loại… khi ta làm được những việc đó, là tình yêu của ta được nhân lên nhiều lần.

   Như vậy, khi Chúa Giêsu lấy đơn vị một bát nước, và một người anh em hèn mọn nhất, để đo lường và cân nhắc thái độ đón tiếp của ta dành cho nhau, cũng như tình cảm mà ta dành cho anh chị em mình là như nhắn gửi chúng ta rằng, trong hoàn cảnh nào, và trong bất cứ ai, thì Chúa Giêsu vẫn có mặt, và đến với ta. Ngài đến không chỉ để ban thưởng, mà còn để xin chúng ta, mong đón nhận nơi chúng ta một lời an ủi, một nụ cười thông cảm, và một ánh mắt yêu thương. Như một người đang đi đường nhận được bát nước giải khát vậy.

   Mỗi khi chúng ta quy tụ để cử hành Bí Tích Thánh Thể, chính Thiên Chúa đón chúng ta vào nhà Người. Ngài mời chúng ta đến bữa tiệc của Ngài. Và vào cuối mỗi thánh lễ, Người sai chúng ta đến để làm chứng cho thế giới về tình yêu nhưng không luôn luôn trao ban này. Có rất nhiều cơ hội mà chúng ta có thể làm cho người khác hạnh phúc hơn. Chúng ta đừng bỏ lỡ chúng. Qua họ, chính Chúa gõ cửa nhà chúng ta.

    Lạy Chúa Giêsu! Lời Chúa vẫn thôi thúc trái tim chúng con mỗi ngày. Xin cho chúng con luôn biết lớn lên trong Tình Yêu để cuộc sống của chúng con trở thành chứng tá của lòng thương xót Chúa. Chúa biết sự yếu hèn và bất toàn của chúng con. Xin Chúa thôi thúc trái tim chúng con, ngự trị trong tâm hồn từng phút giây để chúng con được Chúa chi phối và điều khiển con người chúng con, kéo chúng con bước vào chính lộ của Ngài, để chúng con bước theo Chúa, chọn Chúa là cơ nghiệp đời đời.

Nt: Lặng Thầm. Fmsr