ĐỪNG THẤT HỨA

SUY NIỆM TIN MỪNG CHÚA NHẬT XXVI THƯỜNG NIÊN A

Thánh Phaolô nói: “Đừng chỉ vâng lời trước mặt, như muốn làm đẹp người ta, nhưng như nô lệ của Đức Kitô, đem cả tâm hồn thi hành ý Chúa” (Ep 6,6). Lời hứa rất có giá trị khi nó được biến thành hành động cụ thể. “Thất hứa” là một cản lối trong tương quan giao tiếp, chẳng ai muốn bị nó ngáng chân nhưng đã bao lần vì nó mà ta vấp ngã, mất chữ tín với người thân và với chính Chúa. Cũng có người miệng luôn một dạ hai vâng, nhưng khi được trao việc lại không làm, hoặc nhờ người khác làm giúp. Bên cạnh đó, có không ít người sống và làm đúng với những gì mình đã nói ra và đã hứa với người khác. Nên, khi hứa với ai điều gì ta hãy cố gắng giữ lời hứa. Đừng biến mình thành kẻ hay thất hứa, vì nếu ta thất hứa nhiều lần thì làm sao người khác có thể tín nhiệm ta nữa.

Trong bài Tin Mừng Chúa Nhật 26 TN A hôm nay, Chúa Giêsu kể câu chuyện: người kia có hai người con, một hôm ông gọi người con thứ nhất đi làm vườn nho, nó trả lời “Con không muốn!” nhưng sau đó nó lại đi làm. Còn người con thứ hai trả lời “Thưa ngài, con đi!” Và nó lại không chịu làm. Câu chuyện này cho chúng ta thấy rõ sự vâng lời được thể hiện ngay trong hành động. Người con thứ nhất trả lời “không muốn”, sau đó nó suy nghĩ lại và đi làm. Nó làm vì cái gì? Có lẽ nó làm vì thương cha hay vì một lý do nào khác. Còn người con thứ hai trả lời rất to, nhưng chẳng thực hiện chút nào. Cuối cùng người con thứ nhất đi làm.

Chúa Giêsu mời gọi ta nhìn lại đời sống của chính mình. Làm sao để ta có thể giữ lời hứa? Chẳng có ai muốn mình bị khiển trách như người con thứ: hứa mà không làm, vâng dạ rồi để đó. Đối với Thiên Chúa, những lời nói suông hay những lời hứa hoa mỹ không có giá trị đáng kể, nếu không đi kèm với những việc làm cụ thể. Người ta thường nói rằng: “Giữa nói và làm là cả một biển cả.”

Trong đời sống, chúng ta gặp không ít những người nói hay, nói nhiều, nhưng làm chẳng bao nhiêu. Tục ngữ Việt Nam có câu “Mười voi không được bát nước sáo” là thế. Nhưng trái lại có những người không nói giỏi, có khi không nói gì cả, nhưng lại làm rất nhiều. Nhất thời ta có thể thích những người nói hay. Nhưng sống càng lâu, ta càng mến những người nói ít làm nhiều. Trong đời sống thiêng liêng cũng thế. Chúa yêu chuộng những người làm việc hơn là những người chỉ biết nói suông

Sự bất nhất giữa “nói và làm” đó là khoảng cách giữa điều chúng ta tuyên xưng trong nhà thờ và điều chúng ta hành xử, khi sống ở ngoài đời, nơi gia đình, công sở, hay nơi chợ búa… Chúng ta cũng hãy cẩn thận với lời nói “dạ, vâng”. Thưa mà không làm là chúng ta tự tạo cho lời nói của mình vô dụng không đáng tin tưởng. Chúng ta hay nói với nhau rằng: “người này, người kia chỉ có cái miệng thôi, chẳng làm gì cả”. Điều đó cho chúng ta biết giá trị đích thực cuối cùng là những gì chúng ta làm, chứ không phải là lời nói của chúng ta.

Đã có những người vì lười biếng không muốn đến nhà thờ tham dự thánh lễ, nên cứ ngụy biện cho rằng: “Đạo tại tâm.” Cũng có những người lý luận rằng: “Ồ, những người hay đi nhà thờ, chăm đọc kinh cầu nguyện đâu có phải là những người tốt trong cộng đoàn đó sao?” Với những ý tưởng cố hữu như thế, họ biện hộ cho việc bỏ lễ và bỏ cầu nguyện. Họ không biết rằng những người cầu nguyện và cố gắng sống Tin Mừng cũng là những con người bất toàn, luôn có những giới hạn và thiếu sót. Điều chắc chắn là mỗi người phải trả lẽ với Thiên Chúa và với lương tâm của mình về điều họ phải làm và không làm cho người khác. Điều mà Thiên Chúa chờ đợi nơi chúng ta chính là điều mà cả chúng ta cũng chờ đợi nơi những người khác trong cuộc sống. Cuộc sống của ta cũng thế, có rất nhiều điều ta không muốn làm, có khi ta dám từ chối ngay nhưng cũng có khi vì nể nang mà ta hứa hẹn.

Có nhiều công việc đòi hỏi ta phải hy sinh nhiều hơn, chịu vất vả hơn, những việc không phù hợp với sở thích của ta, những việc nằm ngoài khả năng của ta, và những khi ta mắc phải “bệnh lười”, vì thế ta từ chối thực hiện những việc được mời gọi. Có khi, ta lỡ từ chối một cơ hội làm việc tốt và có ích cho ta, điều ấy làm ta tiếc nuối. Những giây phút nhìn lại là những giây phút rất quan trọng, bởi nó giúp ta có thể suy nghĩ về những quyết định và hành động của bản thân.

Dân gian có câu: “Thật thà, thẳng thắn thường thua thiệt”. Là con cái Chúa, chúng ta được mời gọi sống theo các giáo huấn của Giáo hội, đặc biệt là qua lời dạy của Đức Giêsu Kitô – Con Một Thiên Chúa. Nhiều lúc, ta bị giằng co giữa hai đàng: một là tiếng nói của bản năng, lợi ích thế gian, hai là tiếng nói của Thiên Chúa qua lương tâm. Nhưng chúng ta cứ hãy sống chân thật, đừng thất hứa với ai và cũng đừng để lòng mình gian dối trong mọi công việc hằng ngày.

Lạy Chúa! Chúa thấu rõ tâm can chúng con. Xin Chúa cho chúng con biết ý thức trong lời nói của mình và biết thống nhất lời nói và hành động, cùng có tinh thần sám hối trong mọi lỗi lầm. Nhờ đó, chúng con luôn sống theo thánh ý Chúa và xứng đáng là người con hiếu thảo. Xin ban ơn cho chúng con biết khiêm tốn nhìn nhận giới hạn của chính mình, biết sám hối sau mỗi lần vấp ngã và biết đặt trọn niềm tin yêu phó thác vào Chúa, nhất là luôn giữ lời hứa và thực hiện lời đã hứa.

Nt: Lặng Thầm. Fmsr