CHÚA NHẬT LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA

    Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã đặt tên cho Chúa nhật tiếp liền sau Đại Lễ  Phục Sinh là: Chúa nhật Lòng Thương Xót Chúa, kính nhớ việc Chúa Kitô tỏ cho thánh Tôma thấy cạnh sườn, nơi trào ra nước và máu, suối nguồn ân sủng. Nơi mà con người cảm nhận được sự tha thứ do lòng thương xót Chúa. Thương tích Chúa chính là dấu chỉ của lòng thương xót.

    Sau biến cố đau thương nơi cái chết của Thầy Giêsu, tâm thế các môn đệ rất đỗi sợ hãi, nhiều ngổn ngang và bất an. Các ông lo sợ rằng tương lai sẽ về đâu khi không còn Thầy bên cạnh – lo sợ ai sẽ là người hướng dẫn để giúp các ông tiếp tục sứ vụ của Thầy, và nhất là sợ bị người ta bắt đem đi giết như Thầy mình. Các ông đang sống mà như đã chết, nỗi sợ bóp nghẹt và vây kín tâm hồn các ông. Sống trong nỗi sợ quả là khủng khiếp! Do đó, khi tụ họp với nhau, các ông không dám xuất đầu lộ diện “các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do Thái”.

   Chúa Giê-su phục sinh là một mầu nhiệm mới mẻ vượt quá sức hiểu của các môn đệ, nhất là đối với Tô-ma, người đã vắng mặt khi Thầy Giê-su hiện ra với các ông. Mà không riêng gì Tô-ma, các môn đệ khác đều cứng lòng tin, họ không đủ can đảm để nói lên nghi vấn của lòng mình như môn đệ Tô-ma. Chúa đã thấu hiểu được tâm trạng các môn đệ, Ngài đã hiện ra với lời chúc: “Bình an cho anh em”, để giải đi cho họ khỏi nỗi sợ hãi. Và lần hiện ra này, Chúa Giê-su dần kiện toàn niềm tin của các ông: “Phúc cho những ai không thấy mà tin”. Và Ngài đã cho họ xem những thương tích còn lưu lại trên người.

   Trước tiên, Chúa Giêsu cho các Tông Đồ xem các vết thương ở tay và cạnh sườn, không phải để thoả mãn tính tò mò của các ông, mà Ngài cho các ông thấy được lòng thương xót của Thiên Chúa. Vì thương xót nhân loại, Chúa Giêsu đã chấp nhận gánh lấy mọi hậu quả do tội lỗi con người gây nên, mà căn nguyên của các thương tích Chúa là do hậu quả sự vô ơn của con người, khi nhận ơn mà không biết đáp trả.

   Thứ đến, thương tích của Chúa là hậu quả của sự phản bội, nơi các môn đệ thân tính của mình. Thương tích Chúa còn là hậu quả của những toan tính độc ác của giới lãnh đạo Do thái. Thương tích Chúa là hậu quả của tội lỗi của mỗi người chúng ta. Mỗi khi chúng ta phạm tội là chính chúng ta đóng đinh Chúa và tạo ra những vết thương trên thân thể Ngài.

    Hơn nữa, nhìn vào thương tích Chúa để biết mình cũng đang mang đầy thương tích: Thương tích của oán ghét hận thù, của so đo ích kỷ, của tính toán hẹp hòi, của tham lam bất chính, của dục vọng thấp hèn, … Chỉ khi chúng ta nhìn lại, soi chiếu vào thương tích nơi lòng thương xót Chúa, chúng ta mới thấy tội lỗi đang làm cho thương tích chúng ta ngày đêm đang rỉ máu. Mỗi chúng ta hãy khiêm tốn nhìn lại chính mình, khiêm tốn để cho thương tích Chúa chữa lành thương tích của chúng ta.

    Tiếp đến, chúng ta nhìn vào thương tích Chúa để chúng ta biết đến tha nhân. Biết bao nhiêu người cũng đang đau đớn oằn oại trong một xã hội đầy bất công, chiến tranh, bạo lực, hận thù, đói nghèo, thiên tai, lũ lụt, hạn hán, dịch bệnh vẫn đang tiếp diễn…Chúa luôn mong muốn chúng ta đến với những người đang rất cần lòng thương xót của chúng ta.

    Chúa sai chúng ta đến để xoa dịu, để băng bó, để chữa lành thương tích cho họ, chỉ cần một lời nói an ủi, sự động viên, khích lệ, cách cư xử thân tình. Hay một ít quần áo dư thừa của chúng ta cũng đủ sưởi ấm những cơ thể rét buốt đang oằn mình chống lại thiên tai lũ lụt. Những đồng tiền được tiết kiệm trong bữa ăn, hay hạn chế chi tiêu nho nhỏ có thể làm no lòng biết bao nhiêu người đang đói. Những chi tiêu không cần thiết có thể xóa mù chữ cho biết bao nhiêu trẻ em không được đến trường. Những lời nói đầy thiện chí và yêu thương sẽ xóa tan hận thù chia rẽ. Những lời động viên an ủi sẽ giúp anh chị em mình bớt đi những u sầu buồn bã …

    Những thương tích ấy còn nói lên tình yêu của Người mục tử dành cho đàn chiên yêu quý. Chúa Giê-su dạy chúng ta rằng, yêu là chấp nhận mang thương tích vì người mình yêu, chỉ có ai yêu thương thật lòng mới có thể đón nhận những vết thương hằn sâu trên thân thể và trong tâm hồn mình như thế. Và nhờ Chúa Giê-su tỏ lộ vết thương để Tô-ma có thể thấy và chạm vào, cũng như là một lần ông khiêm tốn để Thầy Giê-su chạm vào vết thương của lòng tin kém cỏi nơi mình – ông được chữa lành, nỗi hoài nghi nơi ông được xoá tan và đức tin của ông dần thăng tiến.

   Từ vết thương của Chúa Giêsu, chúng ta được mời gọi nhìn lại tình trạng đời mình: Đã bao lần ta muốn cố gắng chứng tỏ bản thân cho mọi người biết rằng, nơi bản thân ta không có sự tổn thương, thất bại hay bất kỳ một sự yếu nhược nào? Luôn tự coi mình khỏe mạnh, không thốc men ốm đau… Chỉ vì không muốn cho người khác thấy những yếu đuối, bất toàn và tội lụy của mình, nên chúng ta ẩn mình sau những nụ cười, thể hiện một phong thái đĩnh đạc cùng tạo cho mình một hào quang thánh thiện giả hình … Ai đâu biết rằng, đằng sau ánh hào quang ấy, nơi tâm hồn tôi đang chất chứa những vết thương của hoảng sợ, vết thương của chối bỏ, vết thương của sự ích kỷ, sống vô hồn, giả tạo, vết thương của phản bội và vết thương của phán xét.

    Chúa Giêsu cho chúng ta hiểu rằng, việc cố tránh khỏi những vết thương do cuộc đời này mang lại là điều không thể. Nên, trong mọi mối tương quan nhân vị, làm sao chúng ta có thể tránh khỏi những điều làm tổn thương cho nhau, dù rằng lòng mình chẳng muốn! Thế nên, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy chữa lành những thương tích ấy bằng việc học cách đón nhận nó, nhất là để cho Chúa đụng chạm và chữa lành.

    Chúng ta là những người thừa hưởng chứng tá của các tông đồ và chúng ta cũng được sai đi để thông truyền chứng tá ấy trong gia đình, cộng đoàn, các Giáo xứ, nơi làm việc và những môi trường sống khác nhau của chúng ta. Đức tin của chúng ta chỉ thực sự sống động nếu nó tỏa sáng. Chúa chờ đợi chúng ta trong thế giới của chúng ta, nơi Ngài đã đặt chúng ta để sinh hoa trái.

    Thật vậy, chỉ khi chúng ta yêu mến và gặp Chúa trong chính những vết thương của cuộc đời, ta mới được ơn chữa lành và biến đổi. Và chính những vết thương thánh thiện của Ngài sẽ là nguồn an ủi, nguồn can đảm và nguồn hy vọng cho chúng ta trên hành trình nên thánh. Chúng ta phải có trách nhiệm rao truyền lòng thương xót Chúa, là cánh tay nối dài sự hiện diện của lòng thương xót Chúa cho mọi người, nhất là qua đời sống chứng nhân của mình, để tất cả mọi người, khi chiêm ngắm lòng thương xót Chúa đều được chữa lành mọi thương tích.

   Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, lòng tin của chúng con còn non yếu, dễ hoài nghi, chưa xác tín vào Ngài. Xin Chúa củng cố và chạm vào lòng tin của chúng con, như Chúa đã chạm vào lòng tin của Tô-ma, hầu chúng con cũng được Chúa chúc phúc. Xin Lòng Thương Xót Chúa chữa lành mọi thương tổn trong tâm hồn chúng con, để chúng con hân hoan “sống niềm vui phục sinh” và cũng biết cách chữa lành những thương tích cho anh chị em con như Chúa chữa lành chúng con.

Nt: Lặng Thầm. Fmsr