CHÚA NHẬT IV PS – LỄ CHÚA CHIÊN LÀNH

     Người ta nói: “Cuộc đời là cả một lựa chọn, chọn đúng thì hạnh phúc, chọn sai ta sẽ có điều ngược lại”. Nên được sinh ra và sống ở trên đời, mỗi người chúng ta đều có những lựa chọn khác nhau cho riêng mình. Ơn gọi không chỉ là việc của một số ít người mà ơn kêu gọi Chúa dành cho tất cả mọi người. Ngài mời gọi chúng ta trở thành chứng nhân và sứ giả tình yêu của Ngài trong thế giới ngày nay. Để đáp lại tiếng Chúa mời gọi, chúng ta cần biết lắng nghe, ai cũng có đôi tai để nghe. Nhưng nghe và lắng nghe thì khác nhau. Để lắng nghe thật sự, chúng ta không chỉ cần có một đôi tai có thính lực, nhưng hơn hết chúng ta phải có một con tim tràn đầy tình yêu theo cái nhìn của Chúa.

    Hiệp với toàn thể Giáo Hội bước vào Chúa Nhật IV Phục Sinh, là ngày thế giới cầu nguyện cho ơn gọi. Chúng ta nghĩ đến và cầu nguyện cho các Giám mục, Linh mục, Tu sĩ… vẫn đang hăng say phục vụ Chúa trên cánh đồng truyền giáo. “Nơi đâu ta càng thấy có nhiều ơn gọi linh mục và tu sĩ, nơi đó người ta đang sống Tin Mừng với sự quảng đại lớn lao.” (Đức Phaolô VI, Sứ Điệp Radio, 11 tháng 4 năm 1964).

    Người mục tử và đàn chiên là hai hình ảnh mà phụng vụ Lời Chúa gợi lại cho chúng ta trong ngày lễ cầu cho ơn gọi hôm nay. Chiên là loài hiền lành, mắt kém và chân yếu. Vì thế, thú dữ dễ dàng tấn công. Tuy vậy, nó lại biết lắng nghe. Chiên là con vật mà xưa kia người Do Thái xem như một gia tài, một người bạn hay một thành viên gia đình. Chúng được ôm ấp và ngủ chung với người. Vì thế, Chúa Giêsu đã lấy hình ảnh đàn chiên để nói lên tương quan của Ngài với chúng ta. Ngài ví chúng ta như đàn chiên. Những con chiên yếu đuối dễ sa ngã chúng cần Người bảo vệ yêu thương.

   Thật vậy, khi đứng trước nhóm người Pharisêu, Chúa Giêsu ví mình là ông chủ và con người là đàn chiên. Là ông chủ, Ngài xây cho đàn chiên ngôi nhà có người giữ cửa là các thiên thần và chỉ có một lối ra vào đó là Ngài. Ai trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp. Còn ai qua cửa ấy mà vào là người tốt lành. Người chăn chiên biết rõ từng con và rất quan tâm, nhạy bén với tiếng kêu cứu của chúng.

    Hơn nữa, Ngài không những là Đấng đem lại sự sống cho thân xác đàn chiên mà còn đem lại cuộc sống thần linh cho đàn chiên. Chiên lạc Ngài tìm vác về, chiên thương tích Ngài vỗ về, băng bó và chiên ốm đau được chăm sóc chu đáo. Ban ngày Ngài cho chiên ra để chúng chạy nhảy, để chúng ăn no, tắm mát cùng với những chiên khác, đêm đến Ngài coi sóc bảo vệ, trông chừng để chiên có giấc ngủ ngon.

    Ta nhận thấy, trong chuồng chiên luôn có bình an, chúng biết lắng nghe nhau, tình cảm đầm ấm chiên dành cho nhau, ở chuồng chiên không có tranh chấp, không có hận thù và không có đau khổ, không lo về vật chất cũng như tinh thần. Đó là nơi an bình, thanh thản, vui tươi, cuộc sống hài hoà, không phải lo lắng, cũng không sợ tai ương bởi Chủ Nhân lành đã lo tất cả mọi sự cho chiên.

   Tiếp đến, Đức Giê-su đã dùng để phân biệt cho chúng ta biết đâu là đức tính tốt của người chăn chiên, và thế nào là con chiên ngoan hiền? Người mục tử tốt là: đi cửa chính “không trèo lối khác”, biết tên từng con chiên, gọi đích danh từng con chiên, biết lắng nghe, biết mình phải làm gì để bảo đảm sự sống còn cho chiên. Và đối với chiên ngoan là con chiên nhận ra tiếng của chủ “chúng không nghe tiếng người lạ”. Qua đó, Đức Giê-su mang đến cho chúng ta một chân lý sự sống: “Tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào”. Ngài kêu mời chúng ta hãy biết lắng nghe, đáp lại tiếng của Ngài thì sẽ thuộc về Ngài.

    Ngày nay, người Mục Tử vẫn ở với chúng ta và chăn dắt chúng ta mỗi ngày. Ngài ẩn mình nơi các Giám mục, Linh mục và các Tu sĩ. Chúng ta đang sống trong nền kinh tế phát triển, nên dễ dàng bị cám dỗ bởi những sự nhẹ nhàng mời gọi sa ngã, những cử chỉ việc làm dễ mến có thể là ta siêu lòng, hay những lời nói thách thức nhau và những cuộc vui chơi làm chúng ta không còn là con chiên hiền lành nữa. Chúng ta sẽ bị lôi kéo, dễ bỏ đàn chiên và bị lạc lối. Chúng ta hãy tỉnh thức và tin tưởng vào Chúa, vị Mục Tử nhân lành.

   Tuy nhiên, có những lúc chúng ta mải mê đi tìm một đồng cỏ khác mà kẻ thù đã khéo bày vẽ cho chúng ta. Chúng ta tự tách mình ra khỏi đoàn chiên và chúng ta đã bị lạc. Chúa Giêsu đang tìm kiếm chúng ta. Người đã thấy chúng ta đang bị mắc kẹt trong bụi rậm của những đam mê xấu, bị trói buộc bằng những ước muốn trần tục. Người đang lên tiếng gọi chúng ta. Hãy lắng nghe lời Người đang thổn thức, hãy để Người chạm vào những vết thương lòng của chúng ta, và can đảm để Người cởi trói cho chúng ta, kéo chúng ta ra khỏi những yếu đuối của tội lỗi và Người sẽ chữa lành cho chúng ta.

    Vâng theo lệnh truyền của Chúa, tiếp nối bước chân các Tông Đồ ngày xưa, ở một góc nào đó trong cuộc sống ồn ào náo nhiệt ngày nay, chúng ta vẫn có những vị Mục tử tốt lành, luôn âm thầm hy sinh, phục vụ công việc nhà Chúa mà không hề quản ngại khó khăn, gian khổ. Vẫn còn những tâm hồn âm thầm hy sinh thời gian, sức khỏe, dám cho đi tất cả những gì mình có vì tình yêu thương sẵn có của lòng người mà không tính toán…

     Như vậy, chúng ta là con chiên thuộc về  đoàn chiên của Chúa, chúng ta hãy lắng nghe tiếng gọi và mau mắn đi theo chủ chăn của mình, dầu rằng vị chủ chăn hiện tại vẫn còn nhiều bất toàn. Nhưng, các ngài luôn cần sự cộng tác và nâng đỡ của đoàn chiên, vì các ngài vẫn mang thân phận con người. Chúa Giêsu yêu chúng ta, Ngài không mong chúng ta đền đáp nhưng để cứu độ chúng ta Ngài cần chúng ta cộng tác.

    Vì vậy, chúng ta hãy cộng tác và lắng nghe các vị mục tử đang dẫn dắt mình, cùng thêm lời cầu nguyện cho các ngài để các ngài luôn biết lắng nghe và mau mắn làm theo thánh ý Chúa.Nhất là, chúng ta hãy cùng nhau lắng nghe lời yêu thương của Chúa mỗi ngày và cùng giúp nhau nhận ra tiếng gọi của Người nơi nội tâm mình và ngang qua những vị trung gian Chúa dùng.   

     Lạy Chúa, nhân ngày lễ Chúa Chiên Lành, chúng con xin Chúa ban ơn tiếp sức cho các Giám mục, Linh mục và các tu sĩ có một tấm lòng nhiệt thành và một tình yêu bao la để dẫn dắt đàn chiên là chúng con, để chúng con không bao giờ xa rời Chúa. Là đàn chiên, chúng con xin Chúa cho chúng con luôn luôn là con chiên ngoan, biết lắng nghe tiếng gọi, để được chữa lành, được vác trên vai. Nhờ đó, chúng con mãi thuộc trọn về Ngài.

Nt: Lặng Thầm. Fmsr