CHÚA NHẬT 25 THƯỜNG NIÊN A

Nhà văn Balzac từng nói: “Người có tính ghen tị đau khổ hơn bất cứ một người bất hạnh nào, bởi hạnh phúc của người khác cộng với sự bất hạnh của mình làm cho ta đau khổ gấp nhiều lần”. Hay Thánh Cyprian nói: “Những tội khác thì còn có giới hạn, còn tội ghen tị thì không!”. Trong cuộc sống lòng ghen tị của con người vẫn luôn xảy ra: ghen vì thấy người khác giàu có hay giỏi giang hơn mình, ghen vì thấy người khác xinh đẹp, tài giỏi hay đạo đức hơn mình, ghen vì thấy người khác thành công, có nhiều tài như múa hát giỏi hơn mình, ghen vì người khác được yêu mến hơn mình…Nên chỉ vì ghen tương mà con người sinh ra nói xấu, dèm pha, hạ bệ và thậm chí cả chém giết lẫn nhau.

Bài Tin mừng Chúa Nhật XXV, TN A cho chúng ta thấy sự ghen tị của những người làm công cho ông chủ. Những người thợ làm vườn nho đến trước đã ghen tị, nên họ không chấp nhận ông chủ trả công cho người đến sau cũng một đồng lương như mình. Họ hụt hẫng và khó chịu với chủ. Nếu ông chủ trả lương cho người làm sau ít hơn, chắc họ chẳng hề tỏ vẻ khó chịu. Nếu họ không hay biết số tiền mà ông chủ trả cho người làm sau chắc là họ vui vẻ và biết ơn khi trở về nhà. Nhưng vì biết được nên họ giận dữ và ghen tị. Rõ ràng người ghen tị không vui được với người vui, vì họ không biết yêu thương.

Thật vậy, lòng ghen tị đã xuất hiện từ khởi thuỷ loài người, nên khi kể dụ ngôn này Đức Giêsu nhắm tới việc dân Do Thái ghen tị cả về ơn cứu độ mà Thiên Chúa ban cho dân ngoại. Ngài đã phá đi quan niệm sai lầm của người Do Thái và sửa trị thói ghen tị của họ bằng cách cho họ thấy lòng bác ái cao cả của Thiên Chúa thể hiện nơi ông chủ vườn nho: “Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của tôi sao? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?” Thật vậy, Thiên Chúa ban ơn cứu độ cho dân Do Thái. Đồng thời, Ngài cũng ban ơn cứu độ cho dân ngoại.

Chúng ta đã biết, lòng ghen rất dễ khiến con người ta xa lánh nhau, bôi nhọ, chỉ trích, bôi bác nhau, làm xấu đi những tương quan tốt đẹp giữa anh chị em, bạn bè. Nhiều khi ghen tị trở thành ghen tức, rồi ghen tức trở thành ghen ghét, hận thù, mà ghen thường đi liền với ghét. Ghét thường đi liền với nói xấu, dèm pha, làm hại nhau. Người ghen tị thường sống trong sự bất an, khó chịu, buồn phiền vì thấy người khác hạnh phúc, thành công hơn mình. Lòng ghen tị còn xui khiến người ta làm hại nhau, làm cho xã hội chậm tiến và kém phát triển. Vì vậy, chúng ta hãy loại bỏ tính ghen tị ra khỏi cuộc sống.

Để loại bỏ được tính ghen, trước tiên, chúng ta hãy tập sống khiêm nhường. Vì trước mặt Chúa chúng ta là thụ tạo bất toàn. Hãy vui khi thấy người khác gặp may mắn, thành công. Hãy vui khi có nhiều người tội lỗi trở về với Chúa, nhiều người ngoại đạo gia nhập Giáo hội…Hãy chia sẻ sự rủi ro, hoạn nạn, đau khổ của những người xung quanh. Thánh Phaolô dạy: “Hãy vui với người vui, hãy khóc với người khóc”.

Thứ đến, hãy làm việc vì lòng mến Chúa chứ không phải để tính toán với Ngài. Chúa không muốn chúng ta là kẻ làm thuê để Ngài trả tiền lương. Chúa không muốn chúng ta tính toán với Ngài về số lượng công việc chúng ta làm, nhưng Ngài muốn chúng ta sống với Ngài giống như người con hiếu thảo đối với cha mẹ mình.

Tiếp đến, chúng ta hãy học sự tốt lành và nhân hậu của Thiên Chúa được thể hiện qua trái tim thương xót và đôi tay giang rộng của Ngài khi đón nhận tất cả mọi người vào vườn nho Nước Trời, không trừ ai, dù phần đông con người chúng ta bất xứng, không đủ điều kiện. Ngài tốt lành và nhân hậu khi ban hồng ân dồi dào, chan chứa cho tất cả mọi người. Thiên Chúa chỉ nghĩ và thực hiện những gì tốt đẹp nhất cho chúng con là con cái của Ngài.

Thật vậy, tất cả chúng ta đều được Thiên Chúa trao cho một sứ mạng là làm việc trong vườn nho cuộc đời: Có người là giáo viên, có người là linh mục, Tu sỹ, có người là công nhân, có người là kỹ sư… mỗi người có những phận vụ khác nhau theo khả năng của mình, nên chúng ta không ghen tương lẫn nhau. Điều quan trọng là ta phải khám phá ra sứ mạng của mình và nỗ lực cộng tác với tất cả khả năng, sức lực và tình yêu để góp phần làm cho thế giới mỗi ngày một tốt đẹp hơn.

Tuy nhiên, để từng bước khám phá và thực thi sứ mạng của mình mỗi ngày, chúng ta phải đi vào sự hiệp thông với Thiên Chúa, với tha nhân. Mỗi suy tưởng, nói năng, hành động của ta luôn hướng về Thiên Chúa và tha nhân. Khi ta làm như vậy thì bớt đi những ích kỷ, ghen tương, giận hờn ta dành cho nhau. Vì, ta được mời gọi cộng tác, liên đới với mọi người trong sứ mạng rất riêng của ta. Mỗi người đứng ở một vị trí khác nhau, nhiệm vụ khác nhau và với tất cả sức lực, khả năng, tình yêu của mình hoàn thành sứ mạng Chúa trao phó trong cuộc đời mình.

Nếu chúng ta hết mình với sứ mạng Chúa trao trong cuộc đời, chúng ta sẽ là những người thợ đẹp lòng Chúa. Chúng ta sẽ bớt đi thái độ cằn nhằn, so đo tính toán theo kiểu con người mà mặc lấy tâm tình phó thác, khiêm tốn đón nhận tất cả. Ta sẽ có khả năng vui mừng vì thấy người khác cũng được gọi và trả công như ta. Mỗi chúng ta, khi thực thi sứ  mạng cần nhận ra lòng thương xót, sự quảng đại mà Thiên Chúa đã dành cho ta để luôn biết vui lòng với những gì mình được lãnh nhận.

Lạy Chúa, Ngài chính là Ông Chủ tốt lành. Ngài đã yêu thương chúng con với một tình yêu duy nhất, tràn đầy.. Xin biến đổi trái tim con, uốn nắn trí lòng con cho nên giống Chúa. Xin Chúa dạy con biết trân quý tình thương Chúa đã dành cho con, để con cũng biết hết tình yêu thương nhau như Chúa mời gọi là không ghen tị nhau,  mà biết loại bỏ tính ghen tị ra khỏi cuộc sống, xin cho chúng con biết đối xử với nhau bằng tình yêu thương và lòng quảng đại như Chúa.

Nt: Lặng Thầm. Fmsr