CHÚA NHẬT XIX TN A

   Trong cuộc sống, khi con người biết chọn Chúa, sống theo sự hướng dẫn của Chúa thì đời ta bình an, hạnh phúc dù xung quanh ta có sóng thần, động đất đang ập đến, dù trước mặt ta sóng gió phong ba đang ùa về, dù chung ta quanh ta ngàn hiểm nguy đang bủa vây giăng mắc… Ngược lại, những lúc ta không chọn Chúa, ta không hướng lên Chúa thì đó là những lúc ta cảm thấy sợ hãi và mất bình an dù xung quanh ta có đủ đầy mọi thứ.

   Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay, thánh sử Matthêu thuật lại việc các Tông Đồ gặp sóng gió trên biển hồ khi không có Chúa Giêsu đi cùng. Với sức lực bản thân, các ông không tài nào chống chọi lại được với giông bão của thiên nhiên. Các ông cảm thấy hoang mang lo sợ, và khi đó Chúa Giêsu xuất hiện. Ngài chỉ cần lên thuyền với các ông thì sóng yên biển lặng. Nên đời sống của chúng ta luôn cần có Chúa, chỉ mình ta với Chúa là cuộc sống ta luôn an bình.

   Sau một ngày tất bật lo cho sứ vụ, Đức Giê-su cùng các môn đệ lánh riêng một nơi để nghỉ ngơi và cầu nguyện. Tuy nhiên, lúc đó các ông đi ra biển còn Đức Giê-su tìm đến sự cô tịch để sống kết hợp mật thiết với Cha, tìm ý Chúa Cha và thực thi ý Người. Cũng thế, người môn đệ theo Chúa không chỉ cố gắng hoàn thành sứ vụ được giao, mà quan trọng hơn là biết dành thời gian cô tịch mình trước Thiên Chúa, để giây phút lặng thầm bên Ngài, chúng ta sẽ tìm thấy mình và gặp gỡ chính Thiên Chúa là nguồn sức sống thiêng liêng cho đời sống sứ vụ của chúng ta.

   Đức Giê-su đã ở một mình trên núi “đến chiều tối”, điều này cho chúng ta thấy rằng, Chúa rời bỏ sự quyến luyến mà dân chúng xem Ngài như “thần tượng” của lòng họ, để Ngài quy hướng về Cha. Nhờ vậy, Đức Giê-su có được tấm lòng tĩnh lặng để nhận ra những khó khăn mà các môn đệ của mình đang phải chống đỡ vất vả trên biển, tâm trí Ngài luôn hiện diện bên họ. Và cũng trong sự tĩnh lặng của thời gian “canh tư”, Đức Giê-su nhận ra biển có sự hỗn loạn nơi thiên nhiên, và cũng là sự bất an nơi tâm hồn các môn đệ, để đem bình an của Ngài đến cho họ.

   Gặp phải sóng to, bão lớn bên ngoài, có cả “cơn bão lòng” vì không có Chúa Giê-su đi cùng, các ông hoang mang, sợ hãi vô cùng, đức tin trở nên yếu dần. Thiên nhiên càng giận dữ, nỗi sợ hãi càng dâng trào. Trong lúc sóng cuồng, bão dữ, Chúa Giêsu xuất hiện, đi trên mặt nước để đến với các ông. Các ông sợ hãi tưởng là ma, nhưng Chúa Giê-su đến trấn an, Ngài bước lên thuyền cùng với các ông. Có Ngài, cơn sóng tức khắc an yên, mặt biển phẳng lặng trở lại như chẳng có chuyện gì xảy ra. Sau những giờ phút hãi hùng ấy, đức tin của các ông được nâng đỡ và củng cố, vì có Chúa Giê-su, vì biết Chúa Giê-su không bỏ rơi các ông.

   Ngày nay, không ít người chúng ta bị lôi cuốn bởi sự ồn ào, vui nhộn nơi chốn đông người, bởi vì ta nghĩ rằng, sự náo nhiệt có thể giúp ta khoả lấp được sự trống vắng, lấp đầy cảm giác hụt hẫng và bất an trong lòng mình. Hơn nữa, nơi náo nhiệt có thể còn là cơ hội để ta phô trương chính mình, mong muốn người xung quanh nhìn nhận mình là người có quyền hành, tài năng, sắc đẹp… Tuy nhiên, nơi đó cũng tiềm ẩn nguy cơ dẫn đưa chúng ta vào lối sống ảo tưởng, không biết mình là ai và cũng không cần ai biết hay muốn gì nơi mình. Giờ đây, cuộc sống chỉ còn là sự hỗn loạn của biển đời, ý nghĩa đời mình chỉ còn là những bọt sóng lăn tăn bị sóng đánh vào bến bờ của sự tuyệt vọng.

   Mặt khác, sự ồn ào, náo động còn là dòng chảy ngược xuôi kiếm tìm vật chất, là những làn sóng dư luận của sự sân si chỉ trích nơi những tâm hồn bất an. Sâu xa hơn, sự ồn ào cũng có thể phát sinh từ những suy tính bất chính, những sợ hãi vô hình mà chúng ta tự tô vẽ lên trong tâm trí, hoặc do quá ảo tưởng về bản thân mình.

   Trong ánh nhìn đức tin, tất cả những biến cố xảy ra trong đời sống dù tốt đẹp hay không tốt đẹp, dù do người hay do mình, cũng là bài học nhắc nhở mỗi chúng ta cần nhìn lại, cần đặt mình trước Thiên Chúa như Đức Giê-su đã làm gương trước cho chúng ta hôm nay. Đức Giê-su mời gọi mỗi chúng ta hãy học cách kết hiệp với Chúa Cha trong mọi khoảnh khắc của thời gian khi có thể, nhờ đó, chúng ta được biến đổi, được biết Thiên Chúa là ai, mình là ai, để nhờ đó ta được bình an cùng trở nên khí cụ bình an cho những ai chúng ta gặp gỡ, và nhất là mọi hoạt động của chúng ta đều có hồn tông đồ nhờ tác động của ân thánh Chúa.

   Lạy Chúa Giêsu, chúng con bất toàn, yếu tin, nhưng quyền năng và tình yêu Chúa vẫn luôn bao phủ trên cuộc đời chúng con, Chúa lúc nào cũng âm thầm ở bên với lời yêu thương: “Cứ yên tâm, Thầy đây đừng sợ”. Xin Cho chúng con là những môn đệ của Chúa luôn biết chọn Chúa, sống với Chúa bằng Lời Chúa, bằng đời sống cầu nguyện. Nhất là siêng năng hiện diện bên Ngài khi vui cũng như lúc buồn, khi thành công cũng như khi thất bại, hầu chúng con được kín múc nguồn an ủi và tình yêu nơi Ngài mà lan toả đến cho mọi người.

Nt: Lặng Thầm. Fmsr