CHÚA CHẠNH LÒNG THƯƠNG

   Thiên Chúa không nhắm mắt làm ngơ khi thấy con người đau khổ, mà Thiên Chúa luôn đồng cảm, chạnh lòng thương với những hoàn cảnh khác nhau của con người. Chúa Giêsu chọn con đường bước vào trần thế, tìm đến với những người đau khổ, cùng đau nỗi đau của con người, và Ngài chấp nhận cả cái chết vô cùng đau đớn để giải thoát con người. “Chạnh lòng thương” là yếu tính và cũng là danh xưng của Thiên Chúa, được thể hiện rõ nét nơi Đức Giê-su khi Ngài xót thương dân chúng vất vưởng bơ vơ như đàn chiên không người chăn dắt.

    Với trái tim của người mục tử, Ngài nhận ra tính cấp bách của sứ vụ và gọi mời các môn đệ hãy nhiệt tâm cộng tác: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về”. Đức Giêsu thao thức về nhu cầu thợ gặt cho cánh đồng truyền giáo, Người nhắc nhở các Môn đệ, và cũng là cho chúng ta, về nhiệm vụ loan báo Tin Mừng, trước hết là việc cầu nguyện. Và để đảm bảo cho sứ vụ này đạt được kết quả, Đức Giê-su nhắc nhở các Môn đệ hãy quảng đại làm những điều tốt cho người khác như các ông đã được Thiên Chúa ban cho cách nhưng không.

   Thật vậy, đứng trước sự cấp bách của việc loan báo Tin Mừng, Đức Giê-su chọn đích danh mười hai Môn đệ và trao cho các ông những quyền năng cần thiết để phục vụ con người nơi các ông được sai đến. Qua việc chọn gọi và sai đi này, chúng ta nhận thấy Đức Giê-su không chỉ chạnh lòng thương đối với đám đông dân chúng, nhưng Ngài thể hiện lòng thương xót trước hết đối với những ai được Ngài mời gọi cộng tác.

   Quả thật, Thầy Giê-su biết rõ những giới hạn, yếu đuối và cả sự bội phản nơi những người Ngài chọn, nhưng đồng thời Ngài cũng thấu suốt tấm lòng đơn thành của các ông. Tất cả những điều đó cho ta thấy rằng, sự chạnh lòng thương của Đức Giê-su vượt lên trên sự bất toàn, yếu nhược nơi con người. Điều Ngài kỳ vọng nơi các môn đệ là lòng quảng đại, sự thiện chí, nhất là biết chạnh lòng thương như Ngài.

   Khi nhìn vào thực trạng ngày nay, con người sống dửng dưng vô cảm đang ảnh hưởng trầm trọng trên nhiều bạn trẻ, nhiều người đã vùi mình trong thế giới ảo của Internet và các trang mạng xã hội, quên thế giới thật mình đang sống. Họ làm thui chột các tương quan xã hội bạn hữu, để mình rơi vào tình trạng tự kỷ. Lối sống tiêu dùng đua đòi khiến nhiều bạn có thể có nhiều bạn chơi, nhưng lại không có người nào là bạn thật sự.

   Chúng ta tin rằng : Con người có thể vô cảm dửng dưng với nhau, nhưng Thiên Chúa không bao giờ dửng dưng với đau khổ của con người. Vì, Thiên Chúa của chúng ta là một vị Thiên Chúa chạnh lòng thương. Tin như thế, để không bao giờ ta thất vọng khi gặp đau khổ, thử thách. Tin, để thấy Chúa luôn ở bên chúng ta, Chúa đang đồng cảm với đau khổ của chúng ta. Ngài đang bước cạnh chúng ta khi chúng ta gặp thử thách tăm tối nhất. Chúa cũng đang nói với kẻ đau khổ: Đừng khóc nữa! Đừng buồn, đừng thất vọng nữa! Có Ta đang chia sẻ với các con! Ta sẽ lắng nghe mọi chuyện vui buồn của các con.

    Là người môn đệ của Đức Giêsu, chúng ta được mời gọi trở nên “đồng hình đồng dạng” với Ngài. Và như thế, chúng ta phải tập cho mình khả năng biết chạnh lòng trước nỗi đau của người khác. Thật vậy, chạnh lòng thương không chỉ là bày tỏ lòng thương xót, hay thương hại vì thấy hoàn cảnh của họ khó khăn, nhưng trên hết, là đồng hóa mình với họ để thấy được những khó khăn, đau khổ… từ đó chúng ta dễ dàng yêu thương, chia sẻ và thấu cảm.

   Thế nên, để lời rao giảng của chúng ta trở nên sống động, chân thực và khả tín, Đức Giê-su đòi hỏi người Môn đệ phải có trái tim biết xót thương người khác, điều này không chỉ được minh chứng bằng lời nói, cung cách sống, công việc làm, nhưng còn là những hành động cụ thể nhằm phục vụ các nhu cầu thiết thực của con người. Chỉ cần một nụ cười ấm áp, một ánh mắt chân thành, một ánh nhìn vui tươi, một hành động cảm thông, hay một lời nói dễ nghe, cách hành xử tế nhị và tấm lòng nhân từ bao dung, và biết chia sẻ cũng có sức mạnh lan tỏa ánh sáng Nước Thiên Chúa cho những người sống cùng, sống với chúng ta xung quanh.

   Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, chúng ta có nhiều cách thế hay phương tiện để giới thiệu về Chúa cho tha nhân. Thế nhưng, đây không phải là yếu tố quyết định giúp cho người khác nhận ra tình thương của Thiên Chúa ở giữa họ, nhưng hệ tại ở việc chúng ta có trái tim của người mục tử, có biết “chạnh lòng thương” như Thầy Giê-su hay không?

    Rất có thể trong các mối tương quan với nhau trong gia đình, cộng đoàn, nơi ta đang phục vụ công tác, chúng ta đến với họ qua sự hời hợt, thiếu sự chân thành. Có khi biết đâu trong lời ăn tiếng nói và hành vi của ta chỉ mang tính đại khái qua loa, và đôi khi ta nhận từ Chúa cách nhưng không, nhưng lại cho đi với điều kiện “không nhưng không”. Ta chỉ cho họ đôi chút ta lại đòi hỏi nhiều hơn gấp nhiều lần. Và cũng có khi ta nói đi làm từ thiện, giúp người này người khác, nhưng trong ta lại còn cả một sự tính toán…

   Lạy Chúa Giê-su, trong mọi sự xin dạy chúng con biết đặt tâm lòng mình trong tâm lòng Chúa, để nơi Ngài, chúng con học được bài học của sự chạnh lòng thương. Xin Chúa ban cho chúng con có trái tim biết nhạy bén như Chúa, nhạy bén trong sự thấu cảm, trong bao dung và đón nhận, nhờ đó, chúng con trở thành khí cụ bình an để chuyển trao tình yêu và lòng thương xót Chúa cho mọi người.

   Và xin Chúa dạy chúng con biết sống đời cầu nguyện, biết kết hiệp với Chúa, để khi chúng con có Chúa, chúng con mới có thể giới thiệu về Chúa, chúng con mới có thể mang “Bình an” của Chúa cho người mà chúng con gặp gỡ, tiếp xúc hàng ngày.

Nt: Lặng Thầm. Fmsr