BƯỚC VÀO  CỬA HẸP

     Hiện nay, chúng ta đang sống trong một thế giới văn minh, luôn đề cao sự hưởng thụ, có biết bao nhiều thứ cám dỗ, tiện nghi, thoải mái, đang mời mọc, chèo kéo chúng ta hãy tận hưởng, sử dụng chúng. Chúng ta nhận ra những nhu cầu cuộc sống của mình không còn đơn giản như trước nữa, thay thế vào đó là những thiết bị đời mới, những tiện nghi thể hiện đẳng cấp sang giầu. Một chiếc điện thoại nhỏ xíu trong lòng bàn tay, khiến chúng ta thỏa sức lướt, giải trí, giao tiếp, truyền thông nhanh, tiện lợi…

    Hơn nữa, trong cuộc sống ai cũng mong muốn được sống và ở trong một không gian rộng rãi và thoải mái, đầy đủ tiện nghi. Hay đi trên một con đường rộng lớn thì cảm thấy dễ chịu hơn một con đường gồ ghề, nhỏ bé, nhiều sỏi đá…  

    Cùng suy niệm bài Tin Mừng Chúa Nhật XXI thường niên Năm C, Chúa lại kêu mời chúng ta bước qua cửa hẹp: “Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy”.

    Cửa hẹp, nó trái với cửa rộng thênh thang, nghĩa là không có mặt của chủ nghĩa hưởng thụ, thế tục hay duy vật, cả những ích kỷ, hay hận thù của con người…Cửa hẹp đó được đóng khung, trang hoàng bằng những thước đo giá trị Tin Mừng, bằng việc đón nhận và sống Lời Chúa đối với những người ki-tô hữu.

   Thật vậy, cửa hẹp mà Chúa nói đến, trước hết, đó là bỏ đi những cái tôi của mình, cái tôi gây nên những bất ổn, cái tôi cồng kềnh, xấu xa, cái tôi cản trở hành vi hy sinh, cái tôi cản trở yêu thương người khác, cản trở sự tha thứ và lòng thương xót, cái tôi ích kỷ và kiêu ngạo. Khi bỏ đi cái tôi xấu xí trong chúng ta, là chúng ta có cơ hội để đi vào cửa hẹp.

     Nói khác đi, cửa Nước Trời không hẹp mà chính vì chúng ta quá cồng kềnh, cồng kềnh với những hành lý mang trên vai như tiền bạc, của cải, danh vọng, thú vui khoái lạc… khiến chúng ta bị vướng ở ngoài cửa. Đó là sự cồng kềnh của cái tôi: cái tôi kiêu căng tự mãn, cái tôi cứng cỏi tham lam… chính vì vậy, cánh cửa Nước Trời mà nhiều người thiện chí đã vào được dễ dàng, thì đã trở thành khung cửa hẹp đối với những người khác.

     Nhưng để đi vào được cửa hẹp, là chúng ta phải chiến đấu, chiến đấu từ ý muốn đến khi hành động, và đó cả là một gian nan. Ý muốn thôi chưa đủ, phải thực hiện mới đi vào cửa hẹp để có kết quả tốt đẹp mai sau. Mà để đi qua được cửa hẹp, chúng ta cần phải “thon hình thể” mới có thể đi qua. Đó là sự lược bớt dần những cái nặng nề của những dính bén, nô lệ, những ham hố quyền hành, tiền bạc, vật chất. Đó là sự tự do, thanh thoát, nhẹ bổng bản thân, tâm trí, không bị những thứ chủ nghĩa thế tục, hưởng thụ kéo ghì và bồi đắp “thân thể” chúng ta mỗi ngày một to lớn, đến nỗi không thể qua được cửa hẹp. Nghĩa là chúng ta hãy khoác trên mình “chiếc áo của Đức Kitô” là đủ, là có thể đi qua cửa hẹp để mà vào, bởi Chúa Giê su là con đường, là cửa hẹp dẫn chúng ta đến với Chúa Cha.

     Còn cửa rộng thênh thang, là loại cửa của một đời sống dễ dãi, thoải mái sống bất chấp các giới luật, không muốn hy sinh điều gì đó để dâng lên Thiên Chúa, không muốn gò ép mình theo điều Chúa muốn, chỉ sống với những gì mình muốn, mình chọn lựa. Và cái kết của con đường thênh thang, cửa rộng ấy là đi tới chỗ đánh mất mình, có thể ngay đời này, và điều chắc chắn là chẳng có phần thưởng hạnh phúc nước trời mai sau.

     Ngày hôm nay, giữa một thế giới, xã hội xem ra nhiều tiện nghi và có nhiều dịch vụ cung ứng nhu cầu đến tận nơi, cũng là một cám dỗ để chúng ta sống thoải mái, mà quên đi phải biết dâng những hy sinh cho Chúa và cho người khác. Chúng ta cũng dễ làm cho cái tôi của chúng ta lấn át, chỉ quy mình hơn là hướng về tha nhân, chúng ta chăm chút bản thân, nhưng quên những nghèo khổ, đau bệnh đang ở bên cạnh…

     Chúng ta tích cóp cho bản thân, mà ít khi dám chia sẻ cho người túng thiếu, bởi cửa rộng thì thênh thang, dễ đi. Chúng ta không muốn theo Chúa trên con đường hẹp, bởi cửa hẹp, con đường hẹp xem ra nhiều thách đố, gian nan và gai góc.

     Lạy Chúa, xin luôn thức tỉnh và giúp chúng con hãy chọn cho mình con đường hẹp để đi, và cản ngăn chúng con đam mê vào cửa rộng, bởi chúng con yếu đuối và dễ bị sa ngã trước những cám dỗ, dễ chọn cửa rộng bước đi. Và xin cho chúng con đừng dính bén với những bả vinh hoa phú quý trần gian, những ham muốn quyền lực, sở hữu tài sản, tiền bạc… là những thứ dễ đánh mất con người chúng con.

Nt: Lặng Thầm. Fmsr

Check Also

Hội Dòng mừng bổn mạng Chị M. Phaolô Đỗ Kim Anh; M.  Phaolô Trần Thị Trang; M. Phaolô Lê Thị Diễm (TS)

Hội Dòng mừng bổn mạng Chị M. Phaolô Đỗ Kim Anh; M.  Phaolô Trần Thị …